SỐNG ĐỂ YÊU THƯƠNG !

Tài nguyên dạy học

IMAIL LIÊN HỆ

  • (letanduc1971@yahoo.com.vn)
  • (letanducts@gmail.com ĐT19367027)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    DANH NGÔN

    Đổi giao diện

    LINK...

    HỌC TIẾNG ANH TRỰC TUYẾN : http://learnenglisheaf.com/

    TẬP HUẤN SEQAP NGÀY 8.7.2014 - BVK

    HĐ TỪ THÁNG 03-05-15

    TẬP HUẤN SEQAP HÈ 15-16

    TOÀN BỘ PHIM CỦA WEBSITE

    https://www.youtube.com/my_videos?o=U
    Gốc > THỜI SỰ GIÁO DỤC >

    TÔI SỢ NGÀY 20/11 LẮM RỒI !

    20.11......

    “Tôi sợ ngày 20/11 bởi cứ đến ngày này, câu chuyện “văn hóa phong bì” lại được cày xới. Những trường hợp đó không phải không có nhưng ở những vùng quê nghèo, bó hoa tặng cô còn hiếm nói gì đến phong bao phong bì”,
    một giáo viên chia sẻ trên diễn đàn của báo VietNamNet.

    “15 năm đi dạy không được nổi một cái phong bì”

    Sau khi bài viết “Lương cả năm không bằng phong bì 20/11?”
    được đăng tải rất nhiều bạn đọc đã gửi ý kiến phản hồi về báo VietNamNet. Phần
    lớn trong số đó là các thầy cô giáo, họ cho rằng trường hợp thầy cô thu lợi
    trong ngày nhà giáo có chăng cũng chỉ các thành phố lớn hay nói cách khác chuyện
    văn hóa phong bì ngày 20/11 ở các vùng sâu vùng xa là câu chuyện xa vời.

    Một cô giáo kí tên là Mai Mai tâm sự với VietNamNet: “Tôi là
    một giáo viên ở vùng sâu của tỉnh Hòa Bình 15 năm nay. Tôi chưa bao giờ nhận
    phong bì của học sinh bởi vì gia đình các em làm gì có điều kiện như ở thành
    phố, thị xã. Nhưng tôi không bao giờ buồn vì cha mẹ học sinh ở đây rất yêu quý
    thầy, cô giáo”.

    Cùng ý kiến trên, ngày 18/11, báo VietNamNet cũng nhận được ý
    kiến của một bạn đọc khác: “Thật xấu hổ! Cứ mỗi năm đến ngày 20/11 thì thầy cô
    lại được “rao bán” trên báo chí. Là giáo viên tôi thấy buồn và sợ ngày 20/11.
    Vào ngày này, chúng tôi nhận của học sinh vài bó hoa, nhiều lắm thì bộ áo dài,
    nhưng cứ xấu hổ khi nhận quà vì nghĩ rằng sẽ có ai đó nghĩ khác về đạo đức của
    nhà giáo vì món quà này”.

    Khó ai phủ nhận rằng, một bộ phận thầy cô đã “thu lợi” lớn
    trong ngày lễ trọng đại này. Thậm chí, nhiều giáo viên đã gợi ý phụ huynh học
    sinh chuyện quà cáp, phong bì nhưng những trường hợp này không phải là phổ biến.
    Đối với độc giả Nguyễn Việt Thắng, là một giáo viên, anh chia sẻ rằng, “Ở các
    vùng sâu vùng xa học sinh ngoan, học tốt là món quà quá lớn đối với những người
    gõ đầu trẻ ở đây rồi. Nhiều gia đình lo cái ăn còn chưa xong nói gì đến phong
    bì…”.

    Bạn đọc Ngô Hoàng cũng cho rằng, thực trạng trên chỉ đúng với
    một bộ phận giáo viên rất nhỏ ở thành phố còn đại bộ phận giáo viên ở vùng nông
    thôn thì việc trông chờ một bó hoa vào ngày 20/11 cũng là rất khó khăn. Thậm
    chí, có phụ huynh học sinh còn chẳng nhớ nổi cô giáo của con mình tên là gì.

    Bài viết trên báo VietNamNet không chỉ nhận được các chia sẻ
    của những thầy cô giáo mà còn cả những tâm sự của những người con có cha, mẹ làm
    nghề “gõ đầu trẻ”. Bạn đọc ở địa chỉ Bui…@yahoo.com cho biết: “Mẹ tôi là giáo
    viên. Hồi tôi còn bé, cách nay tầm 20 năm rồi, mẹ tôi là giáo viên lớp 1 của một
    trường ở quê. Ngày 20/11, học sinh của mẹ tôi là con của những gia đình làng
    chài ven sông Đáy, có gia đình đã mang đến nhà tôi một mớ tôm mới đánh được. Họ
    nói rằng, họ biếu cô giáo vì đã dạy cho con họ biết cái chữ…”

    “Đừng nhìn chúng tôi như thế” là tâm sự của bạn đọc Minh
    Nguyệt trên diễn đàn của báo VTC News. “Tôi là một giáo viên ở Bến Tre, có 8 năm
    theo nghề. Đến ngày 20/11 mỗi lớp tặng thầy cô của mình mỗi người một bông hoa
    hồng bằng vải, bán ở nhà sách, giá chỉ khoảng 1000 đồng. Nhưng chúng tôi vẫn dạy
    và yêu quý học sinh. Học sinh cũng vẫn chăm học và trân trọng chúng tôi”.

    Giáo viên thành phố “Của biết là của lo”

    Nhiều giáo viên ở khu vực nông thôn cho rằng, thực trạng thầy
    cô “hốt bạc” ngày nhà giáo có chăng cũng chỉ ở các thành phố. Tuy nhiên, một số
    giáo viên thành phố cũng chia sẻ, không phải ở trường lớn, trường điểm là có thể
    có “món hời” trong ngày này.

    Bạn N.T. Trang chia sẻ trên diễn đàn của một tờ báo: “Tôi
    cũng là một giáo viên văn dạy ở nội thành Hà Nội. Trường tôi đang công tác cũng
    được coi là trường điểm của thành phố. Nhưng ngày 20/11 quà các con tặng tôi là
    những tấm thiệp các con tự làm, bức tranh vẽ tôi, rồi những tấm hình chúng bí
    mật chụp được… Tôi hạnh phúc với những món quà dễ thương ấy”.

    Một bạn đọc khác chia sẻ trên webtretho: “Mình là giáo viên
    dạy môn chính ở một trường cấp 3 có tiếng ở Hà Nội. Những dịp lễ, mình nhận từ
    cô giáo chủ nhiệm của lớp các em một cái phong bì tầm 200 – 300 nghìn, gọi là
    phụ huynh lớp có món quà tặng cô. Mình hầu như không gặp một phụ huynh nào của
    lớp mà có khi mình đã dạy 2, 3 năm. Mình cảm thấy gì khi nhận phong bì đó? Mình
    hoàn toàn không nghĩ rằng nó có gì xấu cả, nó là món quà tri ân của cả một tập
    thể”.

    Nhiều giáo viên cũng “tố” rằng, không ít phụ huynh gửi phong
    bì cho cô giáo đã mặc định rằng, cô đã nhận phong bì thì phải chăm lo cho con họ
    từ “A đến Z”. Việc học hành, giáo dục con cái họ đổ hết cho giáo viên. Một bạn
    đọc tâm sự: “Mẹ em là giáo viên 20 năm rồi, dạy trường cũng thuộc dạng tốt của
    tỉnh. Nhưng phụ huynh họ cứ nghĩ biếu cô tí tiền là xong, tất cả “khoán trắng”
    cho cô hết. Bài vở của con, họ cũng chẳng để ý, giáo viên gọi về nhà nhắc nhở mà
    cũng chẳng ăn thua. Bởi vậy, lần nào họp phụ huynh, mẹ em không cho địa chỉ và
    số điện thoại nhà nữa, đế tránh mấy vụ 20/11,Tết, 8/3 này”.

    Nhiều cô giáo còn chia sẻ, nếu như ở các thành phố lớn, phú
    quý sinh lễ nghĩa, các phụ huynh tri ân thầy cô bằng những phong bì dày cộp,
    những món hàng hiệu đắt tiền thì ở thôn quê món quà họ nhận được có khi là chục
    trứng gà mới đẻ, hộp cafe Trung Nguyên của người họ hàng xa gửi về…Tuy nhiên,
    bao nhiêu năm qua, họ vẫn đứng trên bục giảng và món quà lớn nhất đối với họ đó
    chính là sự tự tôn, lòng tự hào về cái nghiệp mà mình đã chọn và gắn bó suốt
    đời.

    Lê Minh (Tổng hợp)

    Nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/48947/-toi-so-20-11-lam-roi--.html


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Tấn Đức @ 09:02 25/10/2012
    Số lượt xem: 328
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    QUÊ HƯƠNG ( Giáp Văn Thạch)

    Quê hương là chùm khế ngọt – Cho con trèo hái mỗi ngày-Quê hương là đường đi học-Con về rợp bướm vàng bay –Quê hương là con diều biết-tuổi thơ con thả trên đồng-Quê hương là con đò nhỏ-Êm đềm khua nước ven sông-quê hương là cầu tre nhỏ -Mẹ về nón lá nghiên che-Quê hương là đêm trăng tỏ-Hoa cau rụng trắng ngoài thềm-Quê hương mỗi người chỉ một-Như là chỉ một mẹ thôi-Quê hương nếu ai không nhớ-Sẽ không lớn nỗi thành người

    SÁCH DANH NGÔN CỦA BẠN

    :

    HẠT GIỐNG TÂM HỒN

    LÊN VÀ XUỐNG

    PHIM TƯ LIỆU TOÀN BỘ CHƯƠNG TRÌNH TRUNG THU NĂM 2015-2016

    CÁC HOẠT ĐỘNG TDTT - CA MÚA NHẠC NĂM HỌC 2016 - 2017

    allowfullscreen=""> allowfullscreen="">